Hội Quán Nghệ Thuật chia sẻ yêu thương cho 3 chuyến từ thiện cuối năm 2016

PHONGCACHSAO - Vừa qua nhóm thiện nguyện Hội Quán Nghệ Thuật đã đến Viện Dưỡng Lão Tình Thương Suối Tiên (xã Cây Gáo, Huyện Trảng Bom, Tỉnh Đồng Nai) để phát tâm và có những trải nghiệm thú vị.

Hội Quán Nghệ Thuật chia sẻ yêu thương cho 3 chuyến từ thiện cuối năm 2016.








Lắng nghe tâm sự của Nữ Tu Kim Hường để hiểu thêm cuộc sống đời thường của những bà cụ neo đơn có hoàn cảnh khó khăn khi đến cuối đời được chăm sóc và nuôi dưỡng tại đây.


Hội Quán Nghệ Thuật tham quan ở Viện Dưỡng lão tình thương Suối Tiên [27 11 2016].

Hội Quán Nghệ Thuật tham quan, được sự hướng dẫn và giới thiệu nhiệt tình của Nữ tu Kim Hường ở Viện Dưỡng lão tình thương Suối Tiên - xã Cây Gáo, huyện Trảng Bom - Đồng Nai 27 11 2016: "Nơi đây chỉ dành cho các cụ bà neo đơn có hoàn cảnh đặc biệt và không nơi nương tựa, do thế chúng tôi buộc lòng không nhận người ngoài nhất là người còn con cháu hay có tiền. Vì nhận nhiều như thế nơi đây sẽ không còn chỗ cho các bà cụ khốn khổ như tiêu chí trên. Sắp tới Viện sẽ xây thêm dãy nhà cho các cụ bị bệnh tâm thần và mắc bệnh hiểm nghèo tịnh dưỡng ở một khu vực riêng của dãy nhà cuối cùng. Hai tuần nay đã có 6 cụ bà vì tuổi già sức yếu đã ra đi, có khi một tối hai cụ bà ra đi cùng một lúc. Sự ra đi an nhiên của các bà không nhiều trăn trở hay muộn phiền lúc cuối đời là niềm vui của chúng tôi về bài học đắt giá của quy luật tự nhiên".


Vào thuở ban đầu mới thấy sự hình thành ấy khó khăn biết chừng nào. Cách nay hơn hai chục năm dì Catarina Mai Toàn trong một lần đi thăm xóm làng; khi đó dân cư còn rất thưa thớt hiu quạnh rồi gặp một bà lão nằm co ro trong một túp lều xiêu vẹo trống trải không người săn sóc. Dì đem bà về nuôi ở chung trong một mái nhà tranh đơn nghèo lụp xụp bên lề đường Trảng Bom, Cây Gáo. Ít ngày sau có thêm mấy bà nữa đến ở và tính đến năm 2006, tức 13 năm sau, nơi này đã tiếp nhận 15 bà ở thường xuyên, trong số đó có 4 người tâm thần nhẹ 3 người mù. Những người còn lại thì cũng cùng cảnh ngộ, nghĩa là họ đều đói khổ bơ vơ không nơi nương tựa.


Cũng vào năm 2006 đó, dì Mai Toàn được Chúa gọi về và bà nguyện bề trên tổng quyền, dì Isabella Trần Thị Kim Hường đã được bài sai của Dòng cử đến tiếp nối công trình Tình Thương của Chúa. Không biết tên Suối Tiên có từ bao giờ nhưng để cho nó được… xứng với cái tên thơ mộng ấy thì dì Isabella đã cùng với vài ba dì khác ngày nào cũng phải lặn lội dưới lòng suối tối tăm chật trội mình mẩy lấm lem bùn đất để vớt các bao bị rác rến có khi có cả xác heo thối rữa để cho dòng nước được khai thông.


Có thể nói nhờ có Suối Tiên mà đã tạo cho Viện Dưỡng Lão ngày nay một khung cảnh đầy sức sống. Cây cối xanh tươi lan tỏa bóng mát khắp nơi. Các ao lớn được liên hoàn với nhau bằng các cống ngầm để cho nước có thể luân chuyển oxy cho cá. Để sống thì con người cũng như vạn vật đều cần phải có oxy để thở. Thiếu hay không có oxy đời sống không thể tồn tại và phát triển được. Đối với đời sống xác thân đã vậy còn về phần tâm linh cũng thế, "Con người sống không chỉ bằng cơm bánh nhưng còn nhờ mọi Lời Thiên Chúa phán ra" (Mt 4, 4). Câu trả lời của Chúa Giê Su với Sa Tan ngày ấy cũng đúng cho mọi thời mọi nơi cho cả người có đạo cũng như không có đạo. Nhân loại hơn bao giờ hết rất cần phải sống với lương tâm mình. Đức cha Nicolas Huỳnh Văn Nghi giám mục giáo phận Phan Thiết có nói một câu chí lý "Một xã hội nghèo có thể làm nên giàu, dốt có thể làm nên giỏi. Nhưng một xã hội mà lương tâm bị băng hoại thì không làm chi được.!!!"


Viện Dưỡng Lão Tình Thương Suối Tiên đúng là thiên đàng vì là nơi an dưỡng cuối cùng. Tuy nhiên cũng như lương tâm con người, hồng ân của bề trên cũng cần phải khai mở và bồi dưỡng thì nó mới có thể… lớn lên được. Hiện nay viện có hơn 100 cụ bà được phân chia thành ba khu vực liền kề nhau cùng một dãy nhà. Khu thứ nhất đặt cạnh nhà bếp và nhà kho là các bà còn tương đối khỏe mạnh trí óc còn phần nào minh mẫn. Những bà ở khu này được các dì giao cho những việc nhẹ như nhặt rau rửa bát quét nhà mở cổng (điện tử) mỗi khi có xe khách viếng thăm. Khu thứ hai gồm những bà còn có thể đi ra đi vào. Họ còn có thể tự chăm sóc bản thân, tắm rửa vệ sinh, v.v... Khu thứ ba là những người liệt cần có người chăm sóc.


Ở khu nào thì các bà cũng mỗi người một giường (inox), chăn gối được xếp dọn hết sức gọn gàng sạch sẽ, nền nhà được các bà bệnh lau chùi sáng bóng. Các hàng ghế đá xếp dọc các hành lang rộng để các bà có thể ngồi ngắm cảnh hoặc lần chuỗi Mân Côi cách nhàn tản tự tại. Khi thấy đời sống trong viện tốt đẹp như thế có chị trong đoàn buột miệng nói: "Các bà ở đây sướng thật, còn hơn ở nhà khỏi cần phải lo lắng chi nữa".

Lời nói này xét ra cũng là đúng thôi bởi vì ở nhà thì dù muốn hay không cũng phải lo nhiều thứ. Nào con cái cháu chắt đứa thế này đứa thế nọ. Nào xóm giềng nhà cửa đất đai nhiều khi không thể không bận tâm, v.v... Dù giàu hay nghèo thì người già cũng có những nỗi khổ tâm của người già và nỗi buồn phiền lớn nhất của họ là sự chăm sóc của con cái. Sự chăm sóc ấy phần nhiều chỉ vì bổn phận chứ không phải vì tình thương thật sự. Trái lại ở nơi đây, Viện Dưỡng Lão Suối Tiên này các bà được chăm nom săn sóc không chỉ ở nơi tình người đầy ắp tình thương của "Đấng Bề Trên" dành cho người ở trần thế.

Tình người thì còn lúc có lúc không, lúc đậm lúc nhạt. Còn tình thương nhân loại thì luôn sâu đậm không bao giờ phai lạt. Cũng chính vì chia ngọt sẻ bùi và nhường cơm sẻ áo là nét đẹp sâu đậm trong chúng ta, thế nên có nhiều bà đã có lần được gia đình đón về nhưng chỉ sau ít ngày lại trở về như trường hợp của bà Võ Thị Đành còn gọi là bà Tám. Nhờ bài báo của tuần san Tiền Phong, gia đình đã biết được chỗ ở của bà hiện nay sau 50 năm thất lạc và đã đến xin đón. Thế nhưng chỉ ít ngày sau bà đã trở lại và xin được ở đến chết với các dì.

Cái gì cũng có nguyên nhân của nó và nguyên nhân sâu xa khiến cho các bà ngày càng đến với viện để rồi nguyện sống chết ở đó là vì ngoài sự chăm nom về thể xác, các bà còn được dưỡng nuôi bằng của ăn tâm linh. Hàng ngày ở nơi đây đều có tổ chức bốn giờ cầu nguyện cùng với các dì. Tình thương của ơn trên mặc dầu vẫn luôn có đó chẳng bao giờ vơi. Thế nhưng nó cần phải có những con người cố gắng thể hiện nó ra hầu đem đến cho người khác. Một khi đã được sống trọn kiếp người thì những công việc phục vụ chăm sóc chứa đầy sự khó khăn nhọc mệt bất nhẫn ấy lại trở thành niềm vui. Sống đạo thực sự là sống trong niềm vui bất tận bởi tu Đạo là chúng ta phải "Tu Tâm Dưỡng Tánh" chẳng ở đâu xa ngoài mình. "Đạo bất viễn nhân, nhân chi vi. Đạo nhi viễn nhân bất khả dĩ vi Đạo" (Đạo không xa cái bản tính của người. Nếu theo Đạo để cho xa cái bản tính của người thì đó chẳng phải là Đạo".

Thế là nhóm thiện nguyện Hội Quán Nghệ Thuật đã đem tấm lòng mình và những quà tặng hơn 5 thùng sữa tươi, 1 thùng sữa đặc Ngôi sao Phương nam, 10 hộp bánh gạo và 10 kg ngũ cốc cùng tiền mặt (trị giá 1 triệu đồng) gửi cho Viện để trao tận tay những cụ bà nơi đây.


Tiếp tục cuộc hành trình từ thiện cuối năm dành cho những hộ gia đình nghèo khó vui đón Tết bằng những món quà ý nghĩa thiết thực, các anh chị em trong nhóm đã chuẩn bị mỗi phần quà bao gồm nhu yếu phẩm cần thiết (10kg gạo, 1 thùng mì gói, 1/2 lít nước tương, 1 lít dầu ăn, 1 lít nước mắm, 1 kg đường, 1/2 kg bột ngọt sữa, bánh ngọt, lạp xưởng) trị giá 500 ngàn với tổng giá trị 320 phần quà là 150 triệu đồng dành cho 2 tỉnh Kiên Giang 200 phần và tỉnh An Giang 120 phần quà.

Theo Hội Quán Nghệ Thuật
Bài viết đóng góp, xin gửi về email: phongcachsao.com@gmail.com

Copyright © Phong Cách Sao
Trang thông tin điện tử tổng hợp Phong Cách Sao
Website đang chạy thử nghiệm chờ cấp phép
Trang tin Phong Cách Sao
Văn phòng: Tp. Hồ Chí Minh
Email: phongcachsao.com@gmail.com